Tuy nhiên, cái khó nhất hiện nay để bảo tồn nhà biệt thự Pháp, dat nen thu duc lại chính là chính sách chứ không phải các giải pháp chuyên môn, kỹ thuật. “Hàng trăm biệt thự đã thành nhà tập thể nên bây giờ muốn giải tỏa thì phải giải tỏa hàng chục gia đình. Bế tắc là xáo trộn sở hữu. Cần chính sách thế nào chứ không phải câu chuyện về kỹ thuật”, GS Hoàng Đạo Kính nói.

Ông Trần Đức Lộc, nhà nghiên cứu gắn liền với Đà Lạt, địa phương cũng đang cố gắng giữ quỹ di sản biệt thự, cho rằng, cái khó là làm sao để công nhận biệt thự Đà Lạt là di sản đô thị rừng. Di sản kiến trúc này đã được kiểm kê từ 2008. Một đề tài nghiên cứu cũng được thực hiện năm 2010. “Những tài liệu này đưa đến quyết định quản lý trên cơ sở nghiên cứu, Sở tham mưu cho tỉnh ban hành đề án lần 2 sử dụng quỹ biệt thự hợp lý. Nhóm chỉ cho thuê. Nhóm cho phép cải tạo. Nhóm được quyền ăn ở. Để phát triển biệt thự, dat nen thu duc phải làm sao đưa vào phục vụ du lịch”, ông Lộc cho biết.

Nhưng bất chấp việc các biệt thự đều có dự án dat nen thu duc kiểm kê tại Hà Nội, Đà Lạt, TP.HCM, các tư liệu nền về chúng cũng chưa dày. “Chúng ta cần ưu tiên việc tiếp nhận khai thác các nghiên cứu của đồng nghiệp Pháp. Tôi chưa nói đến những kho tư liệu ở nước ngoài. Tôi đến các trung tâm lưu trữ quốc gia cũng không thấy sinh viên kiến trúc đến nghiên cứu hồ sơ lưu trữ. Ở đó chỉ chủ yếu là người nước ngoài đến. Cần nghiên cứu di sản kiến trúc từ thực địa kết hợp làm việc tối đa với tư liệu”, ông Kính nói.

Chủ đề cùng chuyên mục: